<img height="1" width="1" style="display:none" src="https://www.facebook.com/tr?id=1505828319731065&ev=PageView&noscript=1" />

Bác sĩ Fleming và Thủ tướng Anh Churchill: Hai cuộc đời, một đạo lý

PHÉP MÀU CỦA SỰ CHO ĐI

Một hành động cứu người của người cha là khởi nguồn cho những chuỗi ngày tốt lành tiếp theo trong cuộc đời. Đây là một câu chuyện có thật minh chứng cho nhân quả tốt đẹp của việc hành thiện tích đức - Hãy cho đi, bạn sẽ nhận lại được nhiều hơn thế.

Câu chuyện bắt đầu từ một người nông dân nghèo tên Fleming ở Scotland. Một ngày nọ ông đang làm việc để nuôi gia đình thì bỗng nghe tiếng kêu cứu từ cái đầm lầy gần đó. Ông vội chạy đến nơi thì nhìn thấy một cậu bé bị sa lầy trong ao, sình ngập đến đầu. Cậu đang giãy giụa gào khóc. Người nông dân liền lập tức cứu cậu bé lên bờ.

Sáng hôm sau, một nhà quý tộc ăn bận sang trọng tới nông trại của ông Fleming và tự giới thiệu là cha của cậu bé mà ông đã cứu sống. Nhà quý tộc nói: "Tôi muốn đền ơn ông, bởi vì ông đã cứu con trai tôi". Trại chủ Tô Cách Lan trả lời rằng ông không thể lấy tiền vì việc cứu người. Trong lúc đó có một chú bé tới cửa lều. "Con trai ông đó phải không?", nhà quý tộc hỏi. "Vâng". "Vậy thì tôi đề nghị với ông một việc. Hãy cho phép tôi giúp con trai ông học hành như con tôi vậy. Và tôi chắc chắn cậu sẽ trở thành một người mà cả hai chúng ta sẽ hãnh diện.

Nhà nông trại bằng lòng và con trai của ông theo học trong những trường giỏi nhất và cuối cùng đậu trường Đại học Y khoa St. Mary's Hospital Medical School và sau này trở thành một nhân vật nổi tiếng thế giới nhờ khám phá ra trụ sinh. Sau đó đượcphong chức quý tộc và thành Sir Alexander Fleming.. Nhiều năm sau con trai nhà quý tộc bị sưng phổi.

Hôm sau, một cỗ xe sang trọng đi tới căn lều của Fleming. Một quý ông ăn mặc sang trọng bước ra, tự giới thiệu mình là Randolph Henry Spencer Churchill, cha của cậu bé mà được ông cứu sống ngày hôm qua. Ông ta nói: "Tôi đến để cảm ân và hậu tạ anh đã cứu mạng con trai tôi!"

Ông Fleming đáp: "Không có chi. Đây là chuyện nên làm và ông không cần phải hậu tạ, thưởng công. Tôi quyết không nhận đâu".

Ngay lúc đó, cậu con trai khoảng 10 tuổi của Fleming bước vào lều. Ông nhà giàu hỏi: "Đây là con trai anh phải không?"

"Vâng" – Ông Fleming trả lời đầy vẻ tự hào.

Nhà quý tộc ân cần hỏi cậu bé: "Khi lớn lên, cháu muốn làm gì?"

Cậu bé nhỏ nhẹ thưa: "Thưa ông, chắc cháu sẽ tiếp tục nghề làm ruộng của cha cháu"

Nhà quý tộc lại gặng hỏi: "Thế cháu không còn ước mơ nào lớn hơn nữa sao?"

Cậu bé im lặng cúi đầu một lúc rồi mới trả lời: "Dạ thưa bác, nhà cháu nghèo thế này thì cháu còn biết ước mơ điều gì nữa đây?"

Lại tiếp tục một câu hỏi chân tình: "Nhưng bác muốn biết, nếu cháu được phép mơ ước thì cháu sẽ ước mơ điều gì?"

Và lần này cũng lại là một câu trả lời thật thà: "Thưa bác, cháu muốn được đi học, cháu muốn trở thành một bác sĩ!"

"Vậy thì cho phép tôi đề nghị như thế này anh Fleming, hãy để tôi chu cấp việc học cho con trai anh hệt như tôi đã lo cho con trai mình. Nếu con trai anh mà giống tính cha nó thì tôi tin rằng ngày sau này cậu ấy sẽ trở thành một người mà cả hai chúng ta đều hãnh diện."_vị quý tộc ôn tồn nói.

Ông Fleming nhà nghèo nghe vậy thì đồng ý. Thế là từ đó cậu con trai của Fleming được theo học tại những trường danh tiếng và tốt nghiệp đại học Y khoa Stainte-Marie ở London.

Nhờ có hoài bão lớn lao, không ngừng phấn đấu, cuối cùng tài năng của cậu cũng được cả thế giới công nhận. Cậu chính là bác sĩ lừng danh Alexander Fleming. Vào năm 1927, bác sĩ Alexander Fleming là người đã chế ra thuốc kháng sinh Pénicilline cứu mạng được không biết bao nhiêu người trên thế giới.

Vài năm sau, người con trai của quý ông được cứu sống khỏi đầm lầy ngày xưa bị bệnh viêm phổi. May nhờ chính thuốc Pénicilline này đã cứu cậu thoát chết. Tên cậu chính là Winston Churchill, sau này cậu trở thành một vĩ nhân, là người mà cả nước Anh đều tự hào và hãnh diện. Đó chính là thủ tướng trứ danh của nước Anh – Winston Churchill.

Điều thú vị là Ngài Winston Churchill và bác sĩ tài danh Alexander Fleming là đôi bạn rất thân của nhau trong suốt cuộc đời.

Bác sĩ Alexander Fleming mất năm 1955 tại London ở tuổi 74 và Thủ tướng Winston Churchill mất năm 1965 ở tuổi 91 tại London. Cả hai ông đều yên nghỉ trong cùng một nghĩa trang.

“Hành thiện nhất định sẽ gặp thiện báo. Tất cả những gì ta cho ra đều sẽ được nhận lại. Bạn đừng lo sẽ mất đi, những gì bạn đã cho, tặng cho người khác bằng cả trái tim thì nhất định sẽ không mất”. Vì vậy đừng quá coi trọng đồng tiền, mà hãy tô bồi phẩm hạnh, đạo đức. Vì đức hạnh và lòng tốt của bạn sẽ tạo ra thiên đường cho chính bạn và những người xung quanh….

Xin hãy gởi câu chuyện này đến tất cả bạn bè của bạn. Mong rằng cuộc sống tất cả chúng ta đều tươi sáng, tốt đẹp hơn. Hãy mở rộng tấm lòng, tích đức tu thiện hầu cải tạo vận mệnh cho chính mình.

Tác giả: Vân Hạc – Việt dịch: Hạnh Đoan

Lời bình: Nhân quả báo ứng tơ hào không sai, làm thiện mà không cần báo đáp. Nhân duyên đầy đủ, phước báo cũng hiện tiền dù không muốn cũng không được.

Bạn làm việc ác, tuy hiện tại duyên chưa chín muồi. Khi phước báo bạn suy kém rồi thì ác báo hiện tiền, nỗi đau khổ ập đến bạn sẽ không có cách gì hóa giải. Xin hãy suy ngẫm cho kỹ mà trong cuộc sống tích đức tu thiện (miệng nói lời thiện, thân làm việc thiện, ý nghĩ thiện lành), tin sâu nhân quả, bồi phúc cho gia đình con cái được bình an, hạnh phúc.

 

Bình luận

Copyright AdamKhooEducationVietNam | Web By AdamKhooEducation